24 Tháng Mười Một 2017 ..:: GIỚI THIỆU » Tổ chức đoàn thể » Đảng bộ » Câu chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh ::.. Đăng Nhập
 XEM CHI TIẾT
Bác đến thăm bệnh viện
(Cập nhật: 31/07/2014 10:58:24)

Bác sĩ Đoàn Trưởng dân tộc Tày, nguyên hiệu trưởng Phân hiệu Đại học y khoa miền núi kể: “Đó là một buổi sáng chủ nhật đầu tháng 3 năm 1960. Hôm ấy, tôi làm nhiệm vụ bác sĩ thường trực toàn viện. Vào khoảng 8 giờ, một đoàn ô tô đến trước bệnh viện khu tự trị Việt Bắc. Xe đỗ lại, Bác bước  xuống nhanh nhẹn tiến qua cổng bệnh viện. Nhân dân và cán bộ ùa đến vây quanh Bác. Đồng chí Phạm Văn Chương bệnh viện phó và tôi, bị đám đông chen lấn, không tài nào đến gần Bác được mà chỉ nghe tiếng Bác hỏi:

- Ai phụ trách bệnh viện?

- Thưa Bác cháu ạ!

Đồng chí Chương trả lời, rồi mới lách qua đám đông để đến chổ Bác đứng.Tôi đi theo đồng chí Chương. Bác bắt tay một số cán bộ bệnh viện. Tôi sung sướng được nắm chặt bàn tay ấm áp của Bác. Bác vẫn giản dị trong bộ quần áo kaki, hồng hào khỏe mạnh.

Chúng tôi mời Bác đi thăm bệnh viện. Bác hỏi ngay:

- Bệnh viện có khoa trẻ em không?

- Thưa Bác, có ạ!

- Thế thì đưa Bác đến đấy trước!

Sau khi khoác áo “blu” trắng, Bác bước vào buồng bệnh.Thấy một số cháu gầy gò, xanh xao, Bác chỉ vào một cháu hỏi:

- Cháu bị bệnh gì mà gầy thế?

Chị Vân, y sĩ khoa nhi trả lời:

- Thưa Bác, cháu bị suy dinh dưỡng ạ!

- Phải chăm lo chữa bệnh cho các cháu chóng béo khỏe, để cha mẹ các cháu an tâm công tác, sản xuất…

Bác ân cần dặn dò. Rồi Bác quay lại hỏi tôi:

- Có bếp nấu cơm cho người ốm không chú?

- Thưa Bác, có ạ! Xin mời Bác xuống thăm

Xuống thăm bếp, Bác tỏ vẻ hài lòng vì thấy nhà bếp ngăn nắp,sạch sẽ. Quản lý nhà bếp là đồng chí Chương già, bộ đội chuyển ngành, đưa Bác đi xem từ chổ chế biến thức ăn đến chạn đựng thức ăn. Nhìn thấy bảng chấm cơm có nhiều ký hiệu, Bác hỏi đồng chí Chương:

- Nấu ăn cho người ốm có nhiều vất vả không?

- Thưa Bác, phải cố gắng ạ.

Bác dặn:

- Người ốm thường khó tính, phải nấu thức ăn thế nào cho ngon miệng, bệnh nhân mới ăn được. Mà có ăn được, người ốm mới chóng khỏi. Các chú cần gắng cho tốt.

Đến thăm khoa ngoại, Bác hỏi tôi:

- Hiện bệnh viện có người nào ốm nặng nhất, chú đưa Bác đến thăm!

Tôi nghĩ ngay đến chị Nguyễn Thị G cấp dưỡng ở khu Gang Thép Thái Nguyên. Một buổi sớm, đang nấu ăn sáng cho anh em công nhân, không may chị ngã vào vạc nước sôi, bị bỏng toàn thân tới tám mươi phần trăm, chỉ trừ cổ và đầu. Chị được đưa ngay đến khoa ngoại bệnh viện khu để cấp cứu trong cơn choáng nặng. Chúng tôi đã làm hết sức mình trong những ngày đầu để cứu chị thoát khỏi giờ phút nguy kịch. Hôm nay chị đã tỉnh táo, nhưng nhiều vết bỏng còn nặng. Chúng tôi để chị nằm trong buồng riêng, trên một chiếc cáng vải thưa.

Khi đưa Bác đến bên giường chị G, tôi sơ bộ báo cáo trường hợp bị bỏng và bệnh trạng để Bác biết. Lúc đó, chị G người quấn đầy băng từ cổ đến chân, nằm trên cáng, chăm chú nhìn Bác. Tôi nói với chị:

- Hôm nay, Bác Hồ đến thăm bệnh viện. Chị bị bỏng nặng, Bác đến thăm chị đấy

Chị G rất xúc động, đôi mắt nhòe lệ vì sung sướng, mấp máy đôi môi:

- Chào Bác ạ!

Bác rất thương, cúi nhìn người bệnh và hỏi, giọng đầy đau xót:

- Hiện giờ, cháu có đau đớn lắm không?

 Bác tỏ ra lo lắng cho bệnh tình của chị. Khi trở về, Bác hỏi tôi:

- Bị bỏng thế nặng đấy, liệu có chữa khỏi không?

Chúng tôi hứa với Bác sẽ tận tình chữa cho chị G khỏi bỏng. Bác dặn đi dặn lại:

- Các chú phải chăm sóc cho chu đáo…

- Chúng cháu xin hết sức ạ!

Ra đến cửa, tôi giới thiệu với Bác cô Xuân hộ lý, chuyên trông nom chị G. Bác ân cần dặn:

- Cháu nhớ làm tốt công việc của cháu, lương y như từ mẫu, cháu nhớ nhé!

Hôm sau khi giao ban buổi sáng ở khoa ngoại, tôi thuật lại lời đặn của Bác cho chị em khoa nghe. Toàn thể anh, chị em đều hứa cố gắng chữa cho chị G khỏi bệnh. Một thời gian sau, chị G ra viện. Chị trở thành hộ lý của bệnh viện khu Gang Thép Thái Nguyên.

Chữa khỏi một người bị bỏng nặng tới tám mươi phần trăm diện tích cơ thể, cơ năng phục hồi hoàn toàn là một thành tựu xuất sắc của bệnh viện khu tự trị Việt Bắc. Thường thì tỷ lệ tử vong những trường hợp bỏng rộng như thế rất cao.

Chúng tôi - những thầy thuốc ở bệnh viện này rất tự hào về thành tích đó. Càng vô cùng sung sướng là đã thực hiện đúng lời hứa với Bác hôm Bác đến thăm bệnh viện: chữa khỏi cho chị G.

Qua câu chuyện trên đã cho chúng ta thấy Bác quan tâm đến tất cả mọi người, mọi tầng lớp nhân nhân trong xã hội, từ cháu bé nhỏ, cha mẹ của các bệnh nhi, đến chị cấp dưỡng…Lòng yêu thương con người vô hạn ấy của Bác đã nhân rộng lên thành rất nhiều ngọn lửa yêu thương trong lòng người dân, giúp mọi người xích lại gần nhau hơn, làm việc tốt hơn để cùng nhau xây dựng đất nước, đặc biệt đối với cán bộ ngành y, Bác đã tạo thêm nguồn động lực to lớn để mọi người vượt qua khó khăn, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Học tập ở Bác, tập thể khoa Nội Thần kinh xin hứa giữ gìn tình đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau hướng đến mục tiêu chung là làm tốt nhiệm vụ chăm sóc sức khỏe nhân dân như lời dạy của Bác “ Lương y như từ mẫu”…

Khoa Nội Thần kinh (st)

Nguồn: Bệnh Viện Cấp Cứu Trưng Vương


Tin - Bài khác
Tấm lòng của Bác với thương binh, liệt sĩ
Phong cách quần chúng
Những ngày cuối cùng của Bác
Đôi dép Bác Hồ
Chữ “quan liêu” Bác Hồ viết như thế nào?
Câu chuyện nước nóng, nước nguội
Bác Hồ với thiếu nhi Việt Nam
Tài sản của dân sao tìm cách đút túi
Nhân chi sơ, tính bản thiện
Bác không đồng ý với Nghị quyết của Bộ chính trị về tổ chức kỷ niệm ngày sinh của Người
Bức thư huyết lệ
Bác có phải là vua đâu ?
Vườn rau ao cá của Bác
Trang 1 trong 1Đầu tiên    Trước   [1]  Tiếp   Cuối    

Facebook

TÌM KIẾM TRÊN GOOGLE

Sơ đồ đường đi

THƯ VIỆN HÌNH ẢNH


THÔNG TIN CẦN BIẾT


 

ĐƠN VỊ TÀI TRỢ

 

NGƯỜI DÙNG TRỰC TUYẾN
People Online Thành viên online:
Visitors Khách: 97

SỐ LƯỢT TRUY CẬP

6,251,717