23 Tháng Mười Một 2017 ..:: CÔNG TÁC XÃ HỘI  » Những hoàn cảnh khó khăn ::.. Đăng Nhập
 XEM CHI TIẾT
Cảnh "sống không bằng chết" của người đàn ông gặp tai nạn lao động thương tâm
(Cập nhật: 04/05/2016 12:02:37)

Bộ hài cốt sống trên giường bệnh

Nhiều người đến bệnh viện Trưng Vương thăm thân nhân, đi ngang khoa Nội tiết Tổng hợp đã một phen hồn xiêu phách lạc khi thấy cơ thể người đàn ông chẳng khác gì bộ hài cốt nằm co ro trên giường bệnh. “Anh ấy bệnh thì ít nhưng đói thì nhiều nên mới ra nông nỗi này.” Bà Nguyễn Thị Thìn, thân nhân một người bệnh trong khoa lắc đầu ái ngại.

 

Anh Phong đã phải cắn răng chịu đau đớn hành hạ thân xác gần một năm qua

Anh là Phan Hoài Phong (43 tuổi, ngụ tại quận 6, TPHCM). Nhìn cách anh mút chùn chụt một hơi, chẳng còn giọt nào trong hộp sữa mới được người bệnh khác chia sẻ mới thấy anh bị đói thật. Không đói sao được khi người vợ của anh là Trần Thị Thuyến (41 tuổi) với đồng lương công nhân còm cõi, nhưng một nách nuôi hai đứa con nhỏ đang tuổi ăn học lại phải chăm chồng nằm một chỗ suốt thời gian qua.

Từ chia sẻ của chị được biết, trước đây anh Hoài Phong là lao động chính trong gia đình. Nghề thợ hồ quần quật trên các công trình, tuy thu nhập bấp bệnh nhưng cũng đủ để “giật gấu vá vai” lo cái ăn, cái mặc cho con. Tuy nhiên, gần hai năm trước khi người vợ đang bụng mang dạ chửa sắp đến ngày sinh đứa con thứ hai thì tai họa bất ngờ ập đến. Trong lúc anh Phong bắc thang leo lên nóc căn nhà đang xây dựng thì cây đòn tay bị trượt, anh té xuống đất, chiếc thang ngã theo đập vào lưng làm gãy hai đốt xương sống.

 

Cơ thể anh chỉ còn da bọc xương như một bộ hài cốt trên giường bệnh

 

Hai đinh vít nẹp cột sống đã đâm thấu thịt da, lòi ra ngoài

Cuộc phẫu thuật đặt nẹp vít tại bệnh viện Chợ Rẫy với chi phí tiêu tốn gần 50 triệu đồng đã giúp anh tự đi lại được. Nhưng cũng từ đó đến nay, vợ chồng họ mắc nợ những người có lòng tốt giúp đỡ trong lúc hoạn nạn mà không biết phải làm cách nào để trả được. Gia đình nội ngoại đông anh em, song ai cũng nghèo nên chẳng giúp được gì. Trong căn nhà cấp bốn rộng hơn 40m2 do cha mẹ để lại, hiện có tới 11 con người của 3 gia đình sống chen chúc.

Chồng con nheo nhóc đói khát

Hơn một năm trước, khi chân tay dần cứng cáp trở lại, với hy vọng đỡ đần, giúp vợ bớt cảnh khổ phải đầu tắt mặt tối vùi mình trong công ty, anh Phong cố gắng lê thân mình đi kiếm tiền. “Tôi mua lưới về bắt cá trên sông vừa kiếm thêm thức ăn cho con, vừa bán để có tiền mua gạo.”

Hai đứa con đang sống trong cảnh bần hàn trong cảnh cha thập tử nhất sinh

 

Hai đứa con đang sống trong cảnh bần hàn trong cảnh cha thập tử nhất sinh

Tuy nhiên, mới tập tành “vào nghề” thì bi kịch lại ập đến, trong lúc nâng tấm lưới lên xe, chiếc nẹp cố định xương sống bung ra, khiến anh gục tại chỗ. Đến bệnh viện, các bác sĩ kiểm tra và đề nghị phải phẫu thuật lại với chi phí tốn thêm hàng chục triệu. Nợ cũ trả chưa xong, dù chị Thuyến đã chạy khắp nơi vay mượn nhưng đến đâu cũng chỉ nhận được cái lắc đầu. Từ đó, anh Phong phải nằm một chỗ, đói ăn, khát uống khiến cơ thể mỗi ngày một suy kiệt.

Đau đớn trước cảnh sống dở, chết dở của chồng nhưng với hai bàn tay trắng, chị Thuyến chẳng thể làm gì hơn. Mỗi ngày, chị phải dậy từ mờ sáng, lo cơm nước sẵn, thay tả cho chồng rồi đưa đứa con hai tuổi đi gửi. Đứa con gái lớn là Phan Thị Thanh Thủy (học lớp 8) sau khi tan học buổi sáng phải vội vã trở về nhà cho cha ăn uống rồi mới đạp xe đến trường học ca chiều. Phải chờ đến khi vợ hoặc anh em trong nhà tan ca, anh Phong mới được thay tả và làm vệ sinh, nên ngày nào tiêu tiểu cũng hôi thối khắp phòng.

 

Những vùng lở loét, nhiễm trùng trên lưng, mông và hai cánh xương chậu

Đồng lương công nhân mỗi tháng vỏn vẹn khoảng 5 triệu đồng, nhưng chị phải xoay xở đủ bề từ tiền học của con, tiền ăn cho cả nhà đến tiền thuốc thang, bỉm, sữa để cầm hơi cho chồng. “Những bữa cơm của gia đình tôi gần như chỉ có vài cong rau, hay nắm tép kho mặn. Hôm nào may mắn được anh em cho miếng thịt con cá, nhìn hai đứa trẻ ăn ngấu nghiến mà lòng tôi thắt lại. Đứa con gái nhỏ của tôi mới được 2 tuổi nhưng cả năm nay bé không còn được biết đến mùi sữa.” Chị Thuyến gạt nước mắt.

Ăn uống kham khổ, chẳng những khiến cơ thể chỉ còn da bọc xương mà còn làm suy giảm sức đề kháng, khiến anh Phong phải vật lộn với bệnh lao trong thời gian dài. Hiện bệnh lao đã được trị khỏi, chân tay dù vẫn cử động được, nhưng giờ đây anh không thể trở mình hoặc tự ngồi dậy. Nằm một chỗ quá lâu, kết hợp với tiêu, tiểu cả ngày trong tả khiến cơ thể anh lở loét, nhiễm trùng khắp vùng lưng mông và hai bên xương chậu.

Chết còn khó hơn sống

            “Đau nhức lắm nhưng đành phải cắn răng chịu thôi, có rên la thì cũng chỉ làm vợ con thêm khổ tâm. Nhiều lúc, tôi muốn kết thúc sự sống của mình để nhẹ gánh cho gia đình, nhưng chẳng biết làm sao chết được… đến cánh tay của mình tôi cũng chẳng thể nâng nổi.” Giọng anh Phong thều thào, miệng mếu máo để mặc cho hai hàng nước mắt đục ngầu lăn dài.

Sự sống khổ hơn cả chốn địa ngục của anh Phong lên đến đỉnh điểm vào ngày 30/3. “Trưa hôm đó trời nắng nóng, tôi không thở được, chỉ nằm ngáp không khí. Khi con gái lớn đi học về nó khóc thét lên, bà con lối xóm chạy đến, gọi xe cứu thương mang tôi vào đây (bệnh viện Trưng Vương - PV). Tôi tưởng mình đã được chết rồi, nhưng số khổ vẫn chưa tận. Nếu phải sống tiếp như thế này thì xin vợ con và mọi người hãy để tôi được chết.”

Trao đổi với phóng viên, BS Nguyễn Hữu Nghĩa, Phó trưởng khoa Nội tiết Tổng hợp cho biết: “Bệnh nhân nhập viện trong tình trạng cơ thể thiếu máu, nhiều vùng lở loét, suy kiệt nặng. Chúng tôi đã cắt lọc hoại tử, điều trị kháng sinh mạnh để đẩy lùi nhiễm trùng. Người bệnh cần được chăm sóc tốt về dinh dưỡng để nâng tổng trạng, nhưng gia cảnh quá nghèo đến hộp sữa cũng không thể mua được. Viện phí từ ngày nhập viện đến nay vẫn chưa đóng được đồng nào.”

Chức năng cử động chân tay của anh Phong vẫn còn, nhưng anh phải nằm một chỗ là do không có điều kiện để phẫu thuật đặt lại nẹp cột sống. Vị trí đặt nẹp bị bung ra khiến đinh vít đâm thủng thịt da, lòi ra ngoài nên anh không thể ngồi dậy được. Để có thể bước vào ca mổ, trước mắt các bác sĩ đang tập trung điều trị, phục hồi sức khỏe cho người bệnh. “Chỉ cần được phẫu thuật xong, tôi sẽ cố tập luyện để đi lại, nhưng tiền ở đâu mà mổ bây giờ.” anh Phong rớm nước mắt.

Cùng với việc xác nhận gia cảnh của vợ chồng chị Thuyến thuộc diện rất khó khăn tại địa phương, ông Nguyễn Hoàng Nhật Giang Tổ trưởng tổ dân phố 113, phường 14, quận 6 mong cộng đồng giúp đỡ để anh Phong có điều kiện vượt qua cơn hiểm nghèo.

 

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

Chị Trần Thị Thuyến, khoa Nội tiết Tổng hợp, bệnh viện Trưng Vương, TPHCM

Hoặc: số 241/22 Tân Hòa Đông, phường 14, quận 6, TPHCM

Điện thoại: 01267 734 875

 

 

Vân Sơn

Nguồn: http://dantri.com.vn


Tin - Bài khác
Không tiền đi viện, người đàn ông đạp mảnh chai phải chịu mất chân
Trang 1 trong 1Đầu tiên    Trước   [1]  Tiếp   Cuối    

Facebook

TÌM KIẾM TRÊN GOOGLE

Sơ đồ đường đi

THƯ VIỆN HÌNH ẢNH


THÔNG TIN CẦN BIẾT


 

ĐƠN VỊ TÀI TRỢ

 

NGƯỜI DÙNG TRỰC TUYẾN
People Online Thành viên online:
Visitors Khách: 57

SỐ LƯỢT TRUY CẬP

6,242,527